1 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. Cái giá trị làm người, đối với bọn cơm thầy cơm cô, không phải ở cái sức làm việc của con người, nhưng mà treo trên đầu lưỡi của con mẹ nặc nô mềm nắn rắn buông và suốt đời không bao giờ biết nói thật.

      Đây là câu tổng kết cay đắng nhất của cả cảnh mặc cả: con người không có giá trị nội tại, giá của họ hoàn toàn phụ thuộc vào cái lưỡi dẻo của kẻ môi giới. Mụ đưa người bịa ra một người mua ảo để ép giá, trả treo bằng những con số vụn vặt, và khi bà chủ phát khùng bỏ đi vẫn tự tin "cái món này bóp được hơn" — quả nhiên nửa giờ sau bà ta quay lại chịu giá cao hơn. Người bị bán không hề có tiếng nói trong chính cuộc mặc cả về thân phận mình.