có khi thiếu thuế bị cai nó đá cho đến lệch mạng mỡ, nhưng mà tôi chả thương, vì có thế mới biết thân, mới đáng đời.
Đây là chỗ oán giận của cái Đũi lộ rõ nhất thành một bản kết toán đạo đức: nó chia đôi cha mẹ — mẹ vẫn được kể bằng giọng xót thương (nạn nhân cùng phe), còn cha bị rút sạch tình cảm vì bị coi là thủ phạm gây ra cảnh đi ở. Cái hả hê trước đòn đau của bố không phải bản tính có sẵn, mà là sản phẩm chai lại sau một quãng đời bị hiếp, bị chửi, bị đánh.