Bỏ cái áo cánh màu hoa đào và cụt tay, bỏ cái quần lĩnh thâm, cái kính đen, đôi mái tóc gài tai, tôi đã dùng đến những quần áo của tôi và nay tôi có thể nói chuyện với các ngài bằng một người ...tử tế.
Danh sách đồ cởi ra ở đây trùng khớp từng món với cảnh hóa trang mở đầu tác phẩm — người kể đóng vai đầy tớ rồi tháo vai, như đào kép ra chào khán giả sau vở diễn. Dấu ba chấm trước chữ "tử tế" là điểm nhấn: mặc lại quần áo của mình thì mới thành người tử tế, nghĩa là tử tế cũng chỉ là một bộ trang phục giai cấp, mua được bằng đúng cái áo lượt cái quần the. Chữ "tử tế" này từng bị chính con sen mài thành dao mỉa trong tác phẩm, nên khi người kể dùng lại nó ở câu kết, nó mang theo cả vết cứa ấy.