1 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. nhịn đói nằm co mà nhìn trời, như đêm nay, có cả ánh sáng trăng vằng vặc

      Câu văn khép cảnh xó sân trả lại đúng nghĩa đen cho "ánh sáng": không phải ánh hào quang kinh thành đã dụ dân quê bỏ làng ra đi, mà chỉ còn ánh trăng — thứ ánh sáng duy nhất thành phố này phát không cho người nghèo. Vũ Trọng Phụng đóng khung cả chương bằng một mỉa mai cay đắng: lời quảng cáo hoa mỹ về Hà Nội "dân giàu, tiền nhiều của lắm" đối lập với thực tế nằm co nhịn đói giữa mùi cống rãnh, chờ ngày bước qua một trong hai cánh cửa Dục tình hoặc Hình phạt.