3 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. đứng lên đóng hẳn cửa sổ lại để cho hai cái mặt khỏi phải nhìn thấy nhau mà thêm ngượng.

      Cảnh phá thân của Quỳnh — biến cố quyết định cả cuốn tiểu thuyết — được Vũ Trọng Phụng viết bằng cách tắt hết ánh sáng trước khi bất cứ điều gì xảy ra: Liêm đóng cửa sổ, và mọi thứ sau đó chỉ còn là bóng tối cùng tiếng rên rỉ. Đây là thủ pháp giống hệt cảnh cưỡng hiếp Thị Mịch trong Giông tố — tắt đèn, bịt mắt độc giả đúng vào lúc thân thể lẽ ra phải lộ ra. Cùng với Làm đĩ, đây là bằng chứng mạnh nhất cho thấy tình dục trong văn Vũ Trọng Phụng có thể được kể mà không cần khỏa thân — và vì vậy, ở những chỗ ông thật sự chọn phơi bày thân thể trong các tác phẩm khác, sự lựa chọn đó luôn mang một ý nghĩa cố ý.

    1. Vú em vạch yếm để hở cái ngực trắng nõn, vắt sữa vào lòng một bên bàn tay.

      Cảnh khám hàng được kể bằng con mắt lạnh, không một lời bình luận, biến thân thể người vú thành món hàng được kiểm định như gia súc. Hai bên mặc cả bằng đúng từ vựng của chợ nông sản — "hạng nhất", "tạm được" — như thể đang xem một con vật chứ không phải một con người. Chính lối kể khách quan, không cảm thán này khiến sự tàn nhẫn hiện ra trần trụi hơn bất kỳ lời tố cáo trực tiếp nào.

    2. Người "rửa tội".... tôi, chỉ có cái mặt một thằng nhỏ thất nghiệp.

      Người kể chuyện tự giễu vai trò của mình khi nghe cái Đũi "thú tội": khung thiêng của nhà thờ (cha xưng tội, ông cố đạo uy nghi) bị đặt cạnh thực tại xoàng xĩnh — hai kẻ ngồi xó sân, ống quần vén đến đùi, người nghe chỉ là một thằng thất nghiệp. Đây là thủ pháp "độ vênh" quen thuộc của Vũ Trọng Phụng, đồng thời là cách tác giả bảo chứng cho sự thành thực của lời kể: không có nghi thức thiêng liêng nào, chỉ có sự trần trụi.