Trong các lò "rèn đúc nhân tài" bấy giờ
Quy mô của hệ thống — con số làm người đọc hôm nay ngạc nhiên.
Trường cụ bảng Tiên Kiều có gần ba trăm học trò, chia hai lớp: trung tập (hằng ngày đến nghe sách, hằng tuần tập làm văn) và đại tập (mỗi tháng tập văn hai kỳ), cộng thêm mươi đồng sinh là con cháu trong nhà.
Đây là trường tư của một cá nhân — một ông bảng nhãn về hưu dạy học tại nhà. Không có ngân sách nhà nước, không có bằng cấp cho giáo viên, không có bộ giáo dục. Nhà nước chỉ làm đúng một việc: tổ chức kỳ thi. Toàn bộ khâu đào tạo do thị trường tư nhân đảm nhận.
Nghĩ kỹ thì đây là mô hình rất hiện đại: nhà nước độc quyền chứng nhận, tư nhân lo đào tạo. Và hệ quả cũng hiện đại y hệt — trường học tồn tại để luyện thi, chương trình bám sát đề thi, và cái gì không thi thì không dạy.
Chi tiết ngoài lề nhưng đắt: chương 5 tả cảnh một cậu học trò nhỏ phải đánh đá lửa, thổi bùi nhùi, châm mồi giấy để thầy hút thuốc lào trước khi giảng bài. Việc học bắt đầu bằng một nghi thức phục vụ.