Văn chương hạ cấp. Đồ rác rưởi
Sáu chữ này được Hoài Thanh — nhà phê bình tinh tế bậc nhất thế hệ, sau này là tác giả Thi nhân Việt Nam — ghi trong sổ tay riêng năm 1938, không phải trên mặt báo. Sự khinh miệt Vũ Trọng Phụng vì vậy không chỉ là đòn thù công khai mà là một xác tín thật, riêng tư, của chính những bộ óc thẩm mỹ giỏi nhất đương thời — ngay khi Số đỏ, Giông tố, Làm đĩ, Lục xì đã viết xong. Về sau, khi Hoài Thanh trở thành nhà phê bình quyền uy của văn học chính thống miền Bắc, lời phán riêng tư này gần như trùng khít với bản án chính thức treo Vũ Trọng Phụng suốt 1958–1986: một định kiến cá nhân, gặp thời, đã hóa thành định chế.