2 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. Mình cứ việc điều tra ngay ở chính mình!

      Câu đùa tinh quái của Nguyễn Công Hoan — bậc thầy truyện ngắn trào phúng, đàn anh và đồng minh quan trọng nhất của Vũ Trọng Phụng trong phe tả chân — làm ba việc cùng lúc. Nó điểm danh phe cánh giữa lúc tác giả đang bị phái lãng mạn vây đánh; nó mượn uy của một nhà văn khác để chuẩn bị đổi hướng ống kính sang độc giả; và nó ghi lại một khoảnh khắc có thật của mặt trận văn học tả chân năm 1936. Cái cười "tinh quái" ở đây không phải để giải trí — nó là ngòi nổ cho câu kết tội nặng nhất của cả thiên phóng sự, được đặt vào miệng người khác cho nhẹ giọng mà nặng đòn.

    2. Than ôi, chúng tôi chẳng may lại không được là Đạm Thủy và Tố Tâm, Mộng Hà với Lệ Anh.

      Đạm Thủy — Tố Tâm là cặp tình nhân của Tố Tâm (Hoàng Ngọc Phách), tiểu thuyết lãng mạn hiện đại đầu tiên của Việt Nam; Mộng Hà — Lệ Anh (Lê Nương) là cặp tình nhân của Ngọc lê hồn (Từ Chẩm Á), tiểu thuyết diễm tình Trung Quốc cũng gây chấn động độc giả Việt thập niên 1920–30. Ghép một cặp Việt với một cặp Tàu, Vũ Trọng Phụng gọi tên toàn bộ phả hệ của dòng nước mắt lãng mạn đương thời — cả nguồn nội địa lẫn nguồn nhập khẩu — trong cùng một câu than. Đây là lời tự trào kiêm tuyên ngôn văn học: người nghèo không được cấp cả cái quyền có một mối tình “thi vị” như sách vở.