2 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. phải ngoan ngoãn mà trông nom em, biết chưa?

      Câu dặn dò tưởng như ấm áp này lại là đỉnh điểm của sự mỉa mai: chữ "em" ở đây chỉ đứa con của nhà chủ, còn đứa con ruột mà người vú vừa dứt sữa để đi ở thì không một nhân vật nào — kể cả chính người mẹ — nhắc đến lấy một lần trong suốt cảnh mua bán. Sự vắng mặt tuyệt đối đó chính là thủ pháp: trong logic thị trường, đứa trẻ đã "sản xuất" ra dòng sữa bị thay thế ngay trong ngôn ngữ bởi đứa con của người mua. Toàn bộ hệ thống bóc lột được bọc trong vỏ ngôn từ ơn nghĩa, phúc đức.

    2. Chỉ có thế, cả bọn "khán giả" ấy cũng đủ bị tôi thôi miên.

      Hiệu quả của giáo đầu vở Trương Viên là tức thì: thằng bé ho lao hết ho, bà lão ngây người như tượng sống. Nhưng sự mỉa mai được cài sẵn trong chính lời chèo — ca ngợi cảnh "trăm họ nơi nơi no đủ" và giấc mơ đổi đời bằng đức hạnh — hát cho những con người mà hai lối đổi đời thực sự duy nhất chỉ là dục tình và hình phạt.