1 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. Con chó chết vào giữa cái hồi đói khủng khiếp mà có lẽ đến năm 2000, con cháu chúng ta vẫn còn kể lại cho nhau nghe để rùng mình.

      Mốc thời gian xa nhất trong truyện: nạn đói Ất Dậu, cuối 1944 – giữa 1945. Cách Nam Cao đặt mốc đã là một nhận xét về nhân vật — nạn đói được nhớ qua cái chết của một con chó tây. Vài dòng sau: "xác người chết đói ngập phố phường", còn "anh Hoàng vẫn phong lưu, con chó của anh chưa phải nhịn bữa nào", vì anh "là một nhà văn, nhưng đồng thời cũng là một tay chợ đen rất tài tình". Người kể không bình luận một chữ, chỉ đặt hai dữ kiện cạnh nhau.