Nếu khéo làm còn có thể hay bằng mấy cái "Số đỏ" của Vũ Trọng Phụng. Phụng nó còn sống đến lúc này phải biết!
Vừa là một mốc thời gian — Vũ Trọng Phụng mất 13/10/1939, tại thời điểm truyện đã chín năm — vừa là lời tự thú của người nói. Hoàng đứng giữa năm 1948 và với tay lấy thể loại của năm 1936 để xử lý thời cuộc: trào phúng, nhìn từ trên xuống, đối tượng là cái lố lăng của đám mới nổi. Nguyên liệu anh đã nhặt sẵn — ông chủ tịch nhất định bắt đàn bà phải là "thị", anh thanh niên đọc vẹt, các bố tự vệ hỏi giấy ba lượt.
Nhưng Vũ Trọng Phụng chĩa ống kính vào kẻ trục lợi một trật tự đang lên; Hoàng chĩa đúng ống kính ấy vào người đang gánh một cuộc kháng chiến. Cùng một thấu kính, lệch nhau một thời đại — đó chính là căn bệnh mà nhan đề truyện gọi tên.