Thế mà ông chủ tịch ấy cứ nằn nì mãi hai ba lượt, yêu cầu nhà tôi dạy bình dân học vụ hay làm tuyên truyền giúp.
Chi tiết Nam Cao đặt rất lặng nhưng dứt điểm: chính ông chủ tịch bị vợ chồng Hoàng cười suốt buổi đã mời anh làm việc, hai ba lượt. Đáp lại, Hoàng nói: "Tôi chẳng có việc gì làm, lắm lúc cũng buồn. Nhưng công tác với những người như vậy thì anh bảo công tác làm sao được?" Rỗi việc, buồn, được mời, từ chối — sự thờ ơ ở đây là một lựa chọn, không phải một cảnh ngộ.
Một lưu ý ngôn ngữ cho người đọc hôm nay, và là cái bẫy lớn nhất của truyện: "tuyên truyền" năm 1948 không phải một chữ xấu. Nó là tên một nghề — cán bộ đi các làng giải thích chủ trương, dạy chữ, ra báo. Khi Độ tự gọi mình là "một anh tuyên truyền nhãi nhép", anh hạ mình về cấp bậc, không phải về đạo đức. Đọc chữ ấy theo nghĩa hôm nay là đảo ngược cực đạo đức của cả truyện: người đi làm việc thành kẻ đáng ngờ, người ngồi nhà đọc Tam Quốc thành người giữ được sự trong sạch. Đúng ngược lại điều Nam Cao viết.