2 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. Khéo lắm thì ăn được độ một năm. Ðến lúc hết tất nhiên là phải khổ rồi.

      Câu này rất dễ bị đọc thành "nhà Hoàng đã tản cư được một năm". Đọc kỹ thì nó hướng về phía trước: số tiền và hàng vớt vát được ước còn đủ ăn chừng một năm, và cái khổ là chuyện sợ sẽ đến ("Chỉ sợ đến lúc ấy, họ lại mỉa lại"). Nó chỉ cho phép một kết luận: truyện nằm trong năm đầu sau ngày tản cư — không chứng minh đã hết một năm.

      Chức năng thật của nó là đo lớp đệm vật chất của gia đình này. Bằng chứng ở ngay câu sau: muốn ăn một con gà thì "chưa đến nỗi không mua nổi", chỉ kiêng vì sợ miệng lưỡi hàng xóm. Nhà gạch ba gian, sân gạch, vườn rau, chăn bông thoang thoảng nước hoa, thuốc lá thơm, chị vú, thằng nhỏ — Hoàng tản cư mà kháng chiến chưa chạm được vào anh một ngón tay. Nhìn từ trong cái đệm ấy, ngoài kia mới toàn là cái ngố.

    2. Mãi đến lúc có lệnh tản cư tôi vẫn cho là mình tản cư để dọa nó thôi. Thế rồi đùng một cái, đánh nhau.

      Cận dưới tuyệt đối của truyện: Toàn quốc kháng chiến 19/12/1946. Mọi việc trong Đôi mắt xảy ra sau ngày này. Câu còn giữ lại một tâm lý rất phổ biến mà chị Hoàng thú nhận ngay trước đó — "trong một trăm người thì chín mươi người cho rằng Tây không đời nào dám đánh mình" — và cái giá của nó: "Chúng tôi chạy được người chứ của thì chạy làm sao kịp?"