Không cần, mình đọc lại cái đoạn thằng Tào Tháo nó tán Quan Công ấy.
Cái đồng hồ dừng được đưa thẳng lên mặt chữ: tối nào vợ chồng Hoàng cũng đọc Tam Quốc trước khi ngủ, và tối nay anh còn bảo vợ đọc lại đúng đoạn cũ. Vòng lặp thành nghi thức. Truyện khép lại bằng "Tài thật! Tài thật! Tài đến thế là cùng! Tiên sư anh Tào Tháo" — cũng là nhan đề đầu tiên Nam Cao đặt cho nó: một người đàn ông nằm trong màn tuyn tấm tắc khen cái tài của Tào Tháo, trong khi ngoài cổng làng có người đang vác tre đi phá đường.