Gô cổ mẹ nó ra gốc đa kia cho ông!
Ngô Tất Tố kết cả tập bằng cảnh này, và đó là một lựa chọn có tính toán.
Một người đàn bà trở dạ dọc đường, đẻ ngay ở điếm đầu làng. Lệnh của cụ tiên chỉ: trói người mẹ ra gốc đa, đốt rác rẫy sạch chỗ dây máu, đổ đất đi xa, trói người chồng vào điếm. Lý do: "Sinh dữ tử lành, chúng bay còn không biết à?" — tức tin rằng sinh nở đem xui cho làng, còn chết chóc thì lành.
Câu người chồng nói khi chạy về đến cổng làng là câu nát lòng nhất: "Hay mình chịu khó nằm ngửa trên lưng tôi để tôi cõng vậy, vì ở đây xa làng xóm, trời thì gió lạnh, sắp mưa… Thôi, cố về đến nhà cho yên dạ." Anh ta chạy về làng vì tưởng làng là nơi an toàn.
Và đám đông thì chia hai: người mang cơm nước rơm chiếu ra dựng túp cho mẹ con, người thì "sợ vía van, sợ cung long chẳng dám lại gần", người thì thóa mạ. Cùng một đám người.
Câu cuối cùng của cả cuốn sách là một lời không có ai chịu trách nhiệm: "Dù có cái phong tục cổ truyền là cấm người đem gái đẻ về làng chẳng hề ai há miệng nói sao, cũng chẳng ai hiểu vì sao mà độc."
Không ai biết vì sao. Nhưng ai cũng làm.