mỗi khi thầy tôi về làng, bọn người làng vẫn gọi thầy tôi là ông Lý cựu kia đấy!
Chi tiết đắt nhất của đoạn: người bố đã mất sạch cơ nghiệp, phải giấu làng lên tỉnh kéo xe, vậy mà cái tiếng "ông Lý cựu" vẫn được cả làng tôn xưng. Cái tiếng hão sống dai hơn chính cơ nghiệp nó đã nuốt — và vẫn được thờ. Sự khinh bỉ của cái Đũi không chỉ nhắm vào ông bố mà nhắm vào cả hệ thống hư danh hương thôn đứng sau nó.