cứ việc gõ búa thình thình vào một bộ phận nào đó trong động cơ...
Cảnh cưỡng hiếp Thị Mịch trên xe hơi — biến cố trung tâm của cuốn tiểu thuyết — được kể hoàn toàn bằng âm thanh, không một chi tiết thân thể nào bị phơi ra. Tiếng kêu cứu của Mịch bị hai tài xế dập tắt bằng tiếng búa gõ vào động cơ, một trong những chi tiết tàn nhẫn nhất của văn học hiện thực Việt Nam. Việc từ chối mô tả thân thể nạn nhân dồn toàn bộ sức nặng của cảnh sang quyền lực và sự đồng lõa của cả một bộ máy: hai người lái xe "khôn ngoan và trung thành" biến thành công cụ che giấu tội ác của ông chủ. Với Vũ Trọng Phụng, tội ác tình dục không cần khỏa thân để hiện hình.