phải giết một con lợn đãi
Chương Món nợ chung thân cho thấy vì sao lệ làng mạnh đến thế: nó độc quyền những thứ thiết yếu mà nhà nước không cung cấp.
Lệ: "Một người nằm xuống, dù giàu dù nghèo, nhà chủ cũng phải giết một con lợn đãi "phe" một bữa dấm ghém, phe mới khiêng cho."
Anh kéo xe không thể tự chôn vợ. Không có nhà tang lễ, không có bảo hiểm, không có dịch vụ nào cả — chỉ có "phe", tức hội tương tế của giáp. Và phe chỉ khiêng khi có bữa rượu.
Bảng nợ đầy đủ: một con lợn, mươi nồi gạo, vài chục chai rượu — hơn ba chục đồng, chưa kể quan tài. Vay của chủ ba chục đồng, lãi năm xu một đồng một tháng (đã là giá ưu đãi cho người nhà; người ngoài sáu xu). Tiền công một tháng một đồng rưỡi — vừa đúng bằng tiền lãi.
Tức là toàn bộ thu nhập của anh ta, vĩnh viễn, chỉ đủ trả lãi. Gốc không bao giờ động đến được. Nhan đề chương không phải ẩn dụ: đó là một phép tính.
Và lý do anh ta nhận món nợ chung thân ấy không phải mê tín, mà là danh dự: "nếu để họ khiêng, thì sợ tủi vong hồn nó, và rồi con cũng không mặt mũi nào trông thấy anh em nhà vợ nữa."