tôi chỉ khẽ hát một cách rất phong tình: Lấy ai thì cũng một chồng
Cảnh tỏ tình với cái Đũi ở vườn hoa được dựng đúng nghi thức hát đối nam nữ của hội làng, chỉ dời phông sang ghế đá công viên. Toàn bộ lời tỏ tình đều là ca dao cổ truyền — nghịch lý cảm động là hai kẻ vừa bàn chuyện "bắt nhân ngãi" tân thời sòng phẳng nhất lại chỉ biết ngỏ lời yêu bằng hình thức xưa cũ nhất của làng quê. Kho ca dao là thứ ngôn ngữ ái tình duy nhất họ còn mang theo được khi đã bỏ làng ra đi.