Tôi cũng cười, nhưng có lẽ cái cười chẳng được tươi cho lắm.
Nam Cao chia tiếng cười thành ba bậc và dùng nó như một dụng cụ đạo đức. Cùng một chuyện anh thanh niên đọc vẹt: chị Hoàng "cười rú lên", sau đó "cười nhiều quá, phát ho, chảy cả nước mắt"; Hoàng "cười gằn", "cười cùng cục trong cổ như một con gà trống"; Độ thì cười thế này, rồi "cười gượng", rồi "cười nhạt".
Còn người đọc? Cũng đã cười — trước khi kịp biết mình vừa cười cái gì. Nam Cao để ta phạm tội rồi mới gọi tên tội. Đó là lý do truyện không có mùi thuyết giáo: nó không dạy ta về Hoàng, nó bắt quả tang ta đang là Hoàng trong một giây.