Thị đã phải gánh lấy tất cả cái ách gia đình
Người đàn bà này không có tên trong suốt truyện. Từ đầu đến cuối chỉ là "vợ Ðiền" và "thị".
Đáng để đặt cạnh Đời thừa viết một năm sau: ở đó người vợ tên Từ, và được gọi bằng tên 135 lần, không một lần bị gọi là "thị". Ở đây thì ngược hẳn. Cái nhìn của truyện là cái nhìn của Điền, và trong cái nhìn ấy vợ anh ta chưa bao giờ là một con người có tên — chỉ là một chức năng: người lo cơm áo, người gắt gỏng, người làm hỏng thơ.
Nhưng văn bản vẫn lặng lẽ kê ra hồ sơ của thị: dệt vải suốt ngày, đi đòi nợ, nuôi hai con mọn, "nhịn ăn để chồng ăn", "bán đến cả yếm, áo để lo thuốc thang cho chồng", và trả cả "năm xu húi cái đầu" cho chồng. Người chồng có học kết luận rằng thị "chỉ là một kẻ tục tằn", "chẳng đáng cho Ðiền yêu quý". Nam Cao không cãi lại câu ấy một chữ nào. Ông chỉ để danh sách việc làm nằm nguyên đó, vài dòng phía trên.