Không! Cuộc đời chưa hẳn đã đáng buồn, hay vẫn đáng buồn nhưng lại đáng buồn theo một nghĩa khác.
Cú phủ định kép nổi tiếng nhất truyện, đặt trong kết cấu là lời tự sửa sai lần thứ ba của người kể chuyện — lần duy nhất anh ta sửa kịp, nhưng cũng đã muộn: lão Hạc đang chết. "Nghĩa khác" ấy là: cái đáng buồn không phải vì người lương thiện cũng hóa liều, mà vì người lương thiện chỉ còn đúng một cách để giữ sự lương thiện — chết.