Sau cùng, họ để cái đèn dầu dưới cái ghế, giữa chỗ ngọn khói đen chạy thẳng lên hậu môn của Phú.
Đây là cảnh lột trần cưỡng bức tàn khốc nhất trong toàn bộ văn xuôi Vũ Trọng Phụng: Phú bị cởi quần, trói vào ghế mây, rồi bị hun khói ngay chỗ kín. Thân thể bị phơi bày không phải để bị nhìn mà để bị tra tấn — và bọn cường hào chọn đúng cách này vì nó "không để thương tích gì ở mình mẩy kẻ bị tra khảo", nghĩa là chúng có thể chối tội trước quan trên. Khỏa thân cưỡng bức ở đây trở thành một thứ công nghệ bạo lực có thể phủ nhận — quyền lực vừa hành hạ vừa xóa dấu vết hành hạ.