Không phải bọn chủ hàng cơm là phúc đức gì, song chứa chấp thì bọn khố rách áo ôm này có đi xoay xở hoặc hành khất được xu nào ắt là về cũng phải mua cơm của họ.
Cái xó sân hàng cơm, nơi Vũ Trọng Phụng mỉa mai gọi là "viện tế bần", thực chất là một tính toán vị lợi trần trụi: chủ hàng chứa chấp người nghèo vì biết chắc họ sẽ phải mua cơm chịu, và nếu ăn cắp được gì thì chủ hàng cũng sẵn lòng tiêu thụ. Đây chính là phòng chờ của cả hai cánh cửa Dục tình và Hình phạt — thậm chí đã ứng trước dịch vụ tiêu thụ đồ trộm cắp cho cánh cửa thứ hai, cho thấy cả bộ máy bóc lột đã sẵn sàng đón người trước khi họ kịp rơi vào đó.