chẳng khác một đôi tạo vật đã chế tạo đủ các hạng người hữu dụng hay vô dụng
Mổ xẻ câu văn — ba chữ, ba tầng mỉa mai.
"Tạo vật" thường chỉ đấng sáng tạo, tạo hóa. Ngô Tất Tố dùng nó cho hai món đồ: một cái lều vải, một cái chõng tre. Cả một nền văn minh quy về hai vật dụng, và hai vật dụng ấy được nâng lên hàng thần linh. Mỉa mai nằm ngay ở lựa chọn từ.
"Chế tạo" — không phải đào tạo, giáo dục, hun đúc, mà là chữ của xưởng máy. Con người là sản phẩm ra lò.
"hữu dụng hay vô dụng" — dây chuyền ấy cho ra cả hàng tốt lẫn phế phẩm, và không phân biệt được. Cả cuốn tiểu thuyết chứng minh điều đó: Đốc Cung giỏi thì hỏng vì một chữ khiếm tỵ; Trần Đức Chinh dốt đặc thuê người làm bài thì lại lọt vào — đến mức hoảng sợ khi thấy tên mình trên bảng.
Và câu trước đó trong lời tựa đã đặt sẵn quy mô: những người "ngồi trong miếu đường làm rường cột cho nhà nước", những người "làm khuôn mẫu cho đạo đức phong hóa", tất cả đều từ đám lều chõng mà ra. Không có cửa nào khác. Một xã hội chỉ có duy nhất một dây chuyền sản xuất tinh hoa — và dây chuyền ấy hỏng.