3 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. Thái Phỉ lên án các tác phẩm của Vũ Trọng Phụng là “văn chương dâm uế”

      Phát pháo đầu tiên của chiến trường báo chí quanh Lục xì: Thái Phỉ, chủ báo Tin Văn, kết án toàn bộ văn nghiệp Vũ Trọng Phụng là "dâm uế" ngay trước khi Lục xì ra đời. Câu kết án này về sau kéo theo hàng loạt đòn khác từ nhiều phía — Phong Hóa/Ngày Nay, rồi Hoài Thanh — cho thấy các cuộc tấn công vào Lục xì thực chất là một mạng lưới liên đới giữa các tòa soạn và cá nhân, hơn là một cuộc tranh luận học thuật đơn lẻ.

    2. Cũng như ông Lê Thăng trả thù Tương lai bằng cách bảo tôi là thằng khốn nạn. Ngày nay cũng trả thù Tương lai bằng cách công kích thiên phóng sự Lục xì

      Câu này của chính Vũ Trọng Phụng năm 1937 vạch trần cơ chế trả thù giữa các tòa soạn: Lê Thăng trả thù Tương Lai bằng cách mạt sát cá nhân ông, còn Ngày Nay trả thù cùng tờ báo ấy bằng cách công kích Lục xì. Nghĩa là những bài chê Lục xì trên Ngày Nay không phải phê bình văn học thuần túy, mà là đòn thù báo giới mượn cuốn sách làm cái cớ. Dưới lớp tranh luận đạo đức–mỹ học về "dâm hay không dâm" còn có một lớp thương chiến và tư thù rất trần tục giữa các tòa soạn Hà Nội.

    3. Lê Thăng, luật khoa tiến sĩ, con đĩ đánh bồng

      Đây là đòn báo chí kinh điển của Phong Hóa/Ngày Nay: nối dài tấm danh thiếp khoe học vị của Lê Thăng bằng bốn chữ "con đĩ đánh bồng" — tên một điệu múa hội làng (trai giả gái đeo trống bồng). Nhịp câu y hệt cách liệt kê phẩm hàm nên càng đọc trang trọng càng buồn cười; đòn này không nói gì sai, chỉ xếp hai thứ cạnh nhau và để độ vênh tự lộ ra — đúng nguyên lý hài mà chính Vũ Trọng Phụng hay dùng.