3 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. Lê Thăng, luật khoa tiến sĩ, con đĩ đánh bồng

      Đây là đòn báo chí kinh điển của Phong Hóa/Ngày Nay: nối dài tấm danh thiếp khoe học vị của Lê Thăng bằng bốn chữ "con đĩ đánh bồng" — tên một điệu múa hội làng (trai giả gái đeo trống bồng). Nhịp câu y hệt cách liệt kê phẩm hàm nên càng đọc trang trọng càng buồn cười; đòn này không nói gì sai, chỉ xếp hai thứ cạnh nhau và để độ vênh tự lộ ra — đúng nguyên lý hài mà chính Vũ Trọng Phụng hay dùng.

    2. Thì ra trong làng mại dâm mà cũng có kẻ chủ trương “Nghệ thuật vị nghệ thuật”!

      Virgitti "nghiệm ra" rằng đa số phụ nữ làm đĩ chỉ vì thích, không vì đói — câu này rút hẳn yếu tố kinh tế ra khỏi bài toán, biến vấn đề cơ cấu (do chính quyền vận hành) thành vấn đề bản tính của nạn nhân. VTP đẩy logic ấy đến chỗ lố bịch bằng phép suy diễn giả vờ nghiêm túc: nếu làm việc gì đó không vì tiền mà chỉ vì yêu chính việc ấy là l'art pour l'art, thì đây là "mại dâm vị mại dâm". Mũi tên bắn trúng hai đích: viên Đốc lý, và phe "nghệ thuật vị nghệ thuật" trong cuộc tranh luận văn học 1935–36 — hai mệnh đề cùng cấu trúc, cùng phủ nhận cái nền kinh tế bên dưới hành vi, và cùng chỉ có thể thốt ra từ miệng người không bao giờ phải đói.

    3. cứ ba mươi lăm người lương thiện lại có một người thường nhật sinh sống bằng sự gieo rắc vi trùng hoa liễu

      "Cái tính chơi" đem con số so với Paris để kết luận mỉa mai: Hà Nội "gần được một phần mười" Paris về mật độ mại dâm dù nhỏ hơn nhiều lần. Chữ "tiến hóa" (trong ngoặc kép ở câu ngay sau) là diễn ngôn khai hóa bị bẻ ngược — thành tựu đo được rõ nhất của công cuộc khai hóa hóa ra là mật độ mại dâm, không phải gì khác.