bốn cái ghế mây được treo lên bốn cái mỏ móc buộc ngoài đầu chái
Chi tiết hay nhất trong nửa đầu truyện: bộ ghế bị treo lên tường để không ai ngồi được.
Lý lẽ của người vợ rất chắc: "Mình có của thì mình phải giữ gìn" — khách nhà quê ngồi thì "mấy chốc mà vứt đi". Lý lẽ của người chồng cũng chắc, nhưng chắc theo kiểu khác: anh ta cười cái "tính bủn xỉn của đàn bà", rồi vẫn đồng ý, vì "bây giờ Ðiền chỉ là một kẻ ăn nhờ".
Một đồ vật được mua bằng bảy đồng lương bị quỵt, được định giá gấp bảy lần giá thật, rồi bị treo lên móc để giữ nguyên giá trị tưởng tượng ấy. Cái ghế không còn dùng để ngồi; nó dùng để chứng minh chủ nhà là người có học. Và mỗi tối trăng, nó lại được hạ xuống — không phải để tiếp khách, mà để cả nhà ngồi ngắm trăng. Vật vô dụng chỉ có công dụng trong những giờ mơ mộng: cùng một quy luật với thứ nghệ thuật mà truyện sắp đem ra xử.