Chồng tôi thi đỗ khoa này
Bài Thời trước — và đây là Lều chõng kể bằng lục bát, từ phía người vợ.
Cả bài là lời một người đàn bà nuôi chồng ăn học:
Vì tằm tôi phải chạy dâu Vì chồng tôi phải qua cầu đắng cay Chồng tôi thi đỗ khoa này Bõ công đèn sách từ ngày lấy tôi
Và cơ chế kinh tế được nói thẳng:
Một quan là sáu trăm đồng Chắt chiu tháng tháng cho chồng đi thi
Đối chiếu với những gì tủ sách này đã có:
- Lều chõng — cô Ngọc "Chính tự tay cô bó buộc lều chõng" cho chồng lên đường, và cuối truyện tự nhận lỗi: "Chỉ vì tôi muốn được làm bà thám, bà bảng, xuýt nữa làm cho chồng tôi chết oan."
- Thơ Tú Xương — "Tiễn chân, cô mất hai đồng chẵn" (Đi thi); "Nuôi đủ năm con với một chồng." (Thương vợ)
- Trăng sáng — cha mẹ Điền "bán cả ruộng, vườn đi" cho con đi học
Bốn tác giả, cùng một cấu trúc: người đàn bà lao động tài trợ cho người đàn ông theo đuổi công danh.
Khác biệt của Nguyễn Bính: ông cho bài kết thúc có hậu — chồng "cưỡi ngựa vinh qui", "cả làng ra xem", và câu chót là đêm động phòng dưới trăng. Nhan đề Thời trước nói rõ đó là chuyện ngày xưa, kể như cổ tích.
Ngô Tất Tố viết cùng đề tài năm 1939 và không cho ai vinh quy cả.