Ai biết tình ai có đậm đà?
Câu cuối Đây thôn Vĩ Dạ, và nó cố tình không cho biết ai đang hỏi ai.
Chữ "ai" xuất hiện hai lần trong một câu, và cả hai đều không xác định. Có thể đọc thành: anh có biết tình em đậm đà không — hoặc em có biết tình anh — hoặc chẳng ai biết tình của ai cả.
Sự mơ hồ ấy chạy suốt bài. "Vườn ai mướt quá xanh như ngọc", "Thuyền ai đậu bến sông trăng đó" — ba lần chữ ai, ba lần không có chủ thể.
Đây là kỹ thuật của ca dao: đại từ phiếm chỉ để nỗi niềm không thuộc về riêng ai, và vì thế thuộc về mọi người. Nguyễn Bính dùng cùng nguồn ấy trong Tương tư — Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông — gán nỗi nhớ cho địa danh thay vì cho người.
Hai nhà thơ, hai cách hiện đại hóa ca dao. Nguyễn Bính giữ thể lục bát và thế giới làng; Hàn Mặc Tử giữ cách nói mơ hồ nhưng đẩy hình ảnh sang chỗ siêu thực — sông trăng, sương khói mờ nhân ảnh, áo trắng nhìn không ra.
Và câu kết ấy làm được điều hiếm: nó để ngỏ. Không có kết luận, không có lời than. Chỉ một câu hỏi không gửi cho ai.