Và hắn nghĩ đến cái tên hắn đang mờ dần đằng sau những tên khác mới trồi ra, rực rỡ hơn...
Đếm thử trong văn bản thì ra một bất đối xứng rất rõ. Từ được gọi bằng tên 135 lần, và không một lần nào bị gọi là "thị" hay "nàng" — ba chữ "nàng" duy nhất trong truyện đều nằm trong câu đùa của hai người bạn ("nàng thơ", "chẳng theo nàng nào cả"). Còn Hộ chỉ được gọi tên 42 lần, trong khi "hắn"/"Hắn" xuất hiện 160 lần: gần bốn trên một.
Người vợ giữ được tên mình suốt truyện. Người chồng bị chính người kể chuyện hòa tan dần thành một đại từ. Và đây là câu Hộ tự nhìn thấy điều đó xảy ra ở tầng cuối cùng còn lại — tên ký trên báo, mờ dần sau "một vài tên ký mới".
Mất tên là hình phạt trung tâm của truyện. Nó diễn ra ba lần cùng lúc: trong gia đình (kẻ che chở hóa kẻ đánh vợ), trong nghề (tên ký mờ đi sau tên người khác), và ngay trong câu văn kể về hắn.