Thế thì đệ kiếu.
Hộ tự xưng đệ (弟, em trai) với hai người bạn — lối xưng hô nhà nho, giữa Hà Nội năm 1943. Cả đoạn đối thoại ấy đầy chữ cũ: "nàng thơ", "gót sen", "thi sĩ", "trinh bạch".
Rồi ngay câu tiếp: "Ðệ phải về kẻo hết tàu điện." Và vài dòng sau là "Bản quyền tác giả ba nghìn đồng", "dịch ra tiếng Anh", "ăn giải Nobel", "cốc bia", "tiệm giải khát ở Bờ Hồ".
Thế hệ của Hộ nằm gọn ở chỗ chồng lấn ấy: chữ nghĩa và cách xưng hô còn là của nhà nho, còn đời sống và thước đo thành công thì đã hoàn toàn là của thị trường sách thuộc địa. Cái tên đẹp bố mẹ đặt cho không giúp gì được trong thị trường đó.