3 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. A! Mợ đây! Mợ đây mà!

      Từ tự xưng mợ với con — không phải "mẹ", không phải "u", "bu". Cặp cậu – mợ là danh xưng của gia đình thành thị có học thời ấy; ở nông thôn cùng thời, con gọi bố mẹ là "thầy – u" (mở Tắt đèn của Ngô Tất Tố ra là gặp "thầy em", "thầy nó" khắp nơi).

      Đặt cạnh đời sống thật của cái nhà này thì thành mỉa. Cả tháng "Từ ăn và bắt các con ăn kham khổ, thường thường đói nữa", "có khi bữa tối cũng chịu nhịn cơm, ăn cháo"; tiền nhà, tiền giặt, tiền thuốc, tiền nước mắm "còn chịu tất". Nhưng danh xưng thì vẫn giữ nguyên của giới có học.

      Chữ "mợ" — chỉ xuất hiện trong đúng một lời nói, ở gần cuối truyện, khi Từ buông chồng đang khóc ra để dỗ con — là thứ cuối cùng gia đình này còn giữ được của cái giai tầng mà Hộ tưởng mình thuộc về.

    2. Anh chỉ là một người khổ sở!... Chính vì em mà anh khổ...

      Suốt cả truyện, Hộ gọi vợ là "mình" và tự xưng "tôi" — kể cả lúc âu yếm nhất ("Này, Từ ạ...", "Mình có hiểu không?"). Từ thì gọi chồng là "mình", tự xưng "em".

      Đúng một lần, ở cảnh cuối, Hộ đổi: "Anh... anh... chỉ là... một thằng... khốn nạn!" Và Từ đáp lại bằng chính cặp ấy.

      "Tôi/mình" là cặp xưng hô của vợ chồng đã thành nếp — lịch sự, có khoảng cách, hơi lạnh. Nam Cao giữ nó suốt truyện để dành cặp anh/em cho đúng hai câu cuối. Cãi cọ, đe dọa, đánh vợ, đuổi ra khỏi nhà — tất cả diễn ra trong "tôi/mình"; chỉ đến khi người chồng khóc và tự nhận mình khốn nạn thì hai người mới xưng hô như một đôi yêu nhau. Cách gọi nhau ở đây là nhiệt kế của cuộc hôn nhân, và nó chỉ nhích lên một lần.

    3. Thế thì đệ kiếu.

      Hộ tự xưng đệ (弟, em trai) với hai người bạn — lối xưng hô nhà nho, giữa Hà Nội năm 1943. Cả đoạn đối thoại ấy đầy chữ cũ: "nàng thơ", "gót sen", "thi sĩ", "trinh bạch".

      Rồi ngay câu tiếp: "Ðệ phải về kẻo hết tàu điện." Và vài dòng sau là "Bản quyền tác giả ba nghìn đồng", "dịch ra tiếng Anh", "ăn giải Nobel", "cốc bia", "tiệm giải khát ở Bờ Hồ".

      Thế hệ của Hộ nằm gọn ở chỗ chồng lấn ấy: chữ nghĩa và cách xưng hô còn là của nhà nho, còn đời sống và thước đo thành công thì đã hoàn toàn là của thị trường sách thuộc địa. Cái tên đẹp bố mẹ đặt cho không giúp gì được trong thị trường đó.