Được rồi!... cũng là một sự bất đắc dĩ!
Bà Án tự nói với mình sau khi nghe tin con trai đang buồn — và câu ấy cho thấy Khái Hưng không dựng một mụ phù thủy.
Cả cuốn sách bà Án là lực cản: ép con bỏ Mai, dùng kế ly gián, viện ngũ luân ngũ thường. Nhưng ở đây, một mình, bà thừa nhận đây là việc bất đắc dĩ.
Bà tin mình đang làm điều đúng cho con. Trong hệ giá trị của bà, để con trai lấy một cô gái không môn đăng hộ đối là hại cả dòng họ — và nỗi đau trước mắt của nó là cái giá phải trả.
Đây là nước cờ chung của những nhà văn giỏi trong tủ sách này:
- Tắt đèn — bà Nghị mặc cả mua con người ta bằng giọng làm phúc: "Ấy tôi cứ hay thương người thế đấy!"
- Việc làng — kỳ dịch bán cỗ nhân danh việc chung của làng
- Đời thừa — Hộ cưới Từ vì lòng thương thật, rồi hành hạ Từ suốt đời
Không ai trong số họ tự thấy mình là kẻ ác. Và đó chính là điều làm các thiết chế ấy sống dai: chúng vận hành qua những người đang tin rằng mình tử tế.
Bà Án là phiên bản thành thị, có học, của cụ tiên chỉ trong Việc làng. Khác cách nói, cùng một chức năng.