3 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. Tôi chỉ còn ao ước được bà Ách Nhoáng tiếp nữa

      Chi tiết này là bằng chứng văn bản cho thấy bà Ách (mẹ của Suzanne) và bà Ách Nhoáng là hai nhân vật khác nhau, dù tên gọi gần giống nhau dễ gây nhầm lẫn. Người kể chuyện đã ở nhà bà Ách, được bà tiếp đãi và cho đi dạo cùng Suzanne từ trước — nhưng đến đây, sau khi đã kể lại "tâm sự phân vân" của Suzanne, ông vẫn coi việc được bà Ách Nhoáng tiếp là một mong muốn riêng, chưa thực hiện. Vì vậy, không thể dùng những gì xảy ra sau đó ở nhà bà Ách Nhoáng để suy diễn rằng Suzanne đã đổi ý hay từ bỏ quan niệm về tình yêu bình đẳng của mình.

    1. Vỡ đê, trôi cả nhà cửa, trâu bò. Vợ nó đi ra ở vú em rồi không về. Ra tìm mãi không thấy, phải đi xin kéo xe. Gặp vợ rồi thì chẳng may phải tù.

      Đây là ca cụ thể cho vế "Hình phạt": một gia đình nông dân tan vỡ vì lũ lụt, người chồng phu xe cuối cùng "phải tù" — đúng như công thức đàn ông sẽ đi đến Hình phạt. Điều đáng chú ý là cùng một thảm họa (vỡ đê) đã đẩy vợ đi đến Dục tình (làm vú em rồi mất tích) và chồng đi đến Hình phạt, cho thấy công thức giới tính không phải suy diễn của người phân tích mà nằm sẵn trong chính chất liệu đời sống mà Vũ Trọng Phụng ghi lại.

    2. có khi thiếu thuế bị cai nó đá cho đến lệch mạng mỡ, nhưng mà tôi chả thương, vì có thế mới biết thân, mới đáng đời.

      Đây là chỗ oán giận của cái Đũi lộ rõ nhất thành một bản kết toán đạo đức: nó chia đôi cha mẹ — mẹ vẫn được kể bằng giọng xót thương (nạn nhân cùng phe), còn cha bị rút sạch tình cảm vì bị coi là thủ phạm gây ra cảnh đi ở. Cái hả hê trước đòn đau của bố không phải bản tính có sẵn, mà là sản phẩm chai lại sau một quãng đời bị hiếp, bị chửi, bị đánh.