Tôi lặng yên năm phút để nếm cái "quých" của mình.
Câu tự giễu khép lại cú lật vai: người đi quan sát hóa ra là kẻ bị đọc vị, và anh tự nhận lấy điều đó bằng chính từ lóng vừa bị gọi. Đây là một biến thể quen thuộc trong thủ pháp của Vũ Trọng Phụng — diễn ngôn luân lý, lãng mạn thuộc về kẻ đứng trên (trí thức, có học), còn tri thức thực về đời sống lại phát ra từ miệng người đàn bà dưới đáy xã hội.