4 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. Trần truồng, nồng nỗng, cậu đứng lên cao tồng ngồng mà hôn mẹ. Cảnh tượng ấy nếu không có cái giá trị quái gở, ít ra cũng hay ho chẳng kém một tấm ảnh khiêu dâm!

      Cảnh khỏa thân trực tiếp duy nhất trong Số đỏ không phải của một me Tây hay một cô gái ăn chơi, mà là của cậu Phước — đứa "con Giời con Phật" đang tắm. Ngay khi tả cậu bé trần truồng, người kể chuyện lập tức so sánh cảnh ấy với "một tấm ảnh khiêu dâm" — một cú tự tố giác trắng trợn. Chi tiết này cho thấy con mắt thời đại đã nhiễm dâm hóa đến mức ngay cả thân thể một đứa trẻ cũng không thoát khỏi cách nhìn ấy. Đây là bằng chứng cho luận điểm trung tâm: Vũ Trọng Phụng không đặt mình ngoài cái nhìn dâm ô mà ông phê phán, ông phơi bày chính cơ chế nhìn của cả một xã hội "Âu hóa".

    1. Tôi lặng yên năm phút để nếm cái "quých" của mình.

      Câu tự giễu khép lại cú lật vai: người đi quan sát hóa ra là kẻ bị đọc vị, và anh tự nhận lấy điều đó bằng chính từ lóng vừa bị gọi. Đây là một biến thể quen thuộc trong thủ pháp của Vũ Trọng Phụng — diễn ngôn luân lý, lãng mạn thuộc về kẻ đứng trên (trí thức, có học), còn tri thức thực về đời sống lại phát ra từ miệng người đàn bà dưới đáy xã hội.

    2. Thế không lấy tớ thì bắt nhân ngãi với tớ làm gì?

      Câu hỏi này để lộ cái khung luân lý mà người kể chuyện — anh nhà báo trí thức cải trang làm người ở — vẫn mang trong đầu: bắt nhân ngãi thì phải đi đến hôn nhân. Đó cũng là khung của tiểu thuyết lãng mạn kiểu Tố Tâm mà chính anh vừa nhại vài trang trước. Trớ trêu là anh đi "vi hành" để quan sát đám cơm thầy cơm cô, nhưng chính câu hỏi thật thà này sẽ khiến anh bị đối tượng quan sát nhìn thấu.

    3. Khốn nạn thay, tên nó lại xấu xí như thế, mà những lời tâm sự ấy lại được giãi bày trong một phong cảnh chẳng được đẹp mắt, đại để như bãi bể Đồ Sơn hay con đường Cổ Ngư.

      Bãi bể Đồ Sơn và con đường Cổ Ngư không phải ví dụ ngẫu nhiên: đó chính là hai phông cảnh hẹn hò trứ danh trong Tố Tâm của Hoàng Ngọc Phách. Vũ Trọng Phụng đang chỉ thẳng vào cuốn tiểu thuyết lãng mạn nổi tiếng nhất thời ông để tự trào — người kể chuyện muốn “thi vị hóa” câu chuyện của một con sen, nhưng ngay cả cái tên xấu xí của nhân vật cũng không cho phép. Sự tương phản giữa khung cảnh văn chương và thân phận thật của con ở là mũi kim đầu tiên của đoạn văn.