5 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. Trần truồng, nồng nỗng, cậu đứng lên cao tồng ngồng mà hôn mẹ. Cảnh tượng ấy nếu không có cái giá trị quái gở, ít ra cũng hay ho chẳng kém một tấm ảnh khiêu dâm!

      Cảnh khỏa thân trực tiếp duy nhất trong Số đỏ không phải của một me Tây hay một cô gái ăn chơi, mà là của cậu Phước — đứa "con Giời con Phật" đang tắm. Ngay khi tả cậu bé trần truồng, người kể chuyện lập tức so sánh cảnh ấy với "một tấm ảnh khiêu dâm" — một cú tự tố giác trắng trợn. Chi tiết này cho thấy con mắt thời đại đã nhiễm dâm hóa đến mức ngay cả thân thể một đứa trẻ cũng không thoát khỏi cách nhìn ấy. Đây là bằng chứng cho luận điểm trung tâm: Vũ Trọng Phụng không đặt mình ngoài cái nhìn dâm ô mà ông phê phán, ông phơi bày chính cơ chế nhìn của cả một xã hội "Âu hóa".

    1. Vú em vạch yếm để hở cái ngực trắng nõn, vắt sữa vào lòng một bên bàn tay.

      Cảnh khám hàng được kể bằng con mắt lạnh, không một lời bình luận, biến thân thể người vú thành món hàng được kiểm định như gia súc. Hai bên mặc cả bằng đúng từ vựng của chợ nông sản — "hạng nhất", "tạm được" — như thể đang xem một con vật chứ không phải một con người. Chính lối kể khách quan, không cảm thán này khiến sự tàn nhẫn hiện ra trần trụi hơn bất kỳ lời tố cáo trực tiếp nào.

    2. chị ấy mới đẻ con so, xưa nay lại không phải chân lấm tay bùn bao giờ

      Chi tiết "mới đẻ con so" không hề ngẫu nhiên mà là điều kiện của món hàng: một người đàn bà chỉ bán được làm vú em khi vừa sinh, vì thứ được mua chính là dòng sữa chứ không phải sức lao động. Xuất thân "vợ một ông phó lý", chưa từng lam lũ, cũng được định giá như một phẩm cấp nông sản, giúp chị được xếp vào "hạng nhất". Tầng chức dịch làng xã tưởng có máu mặt nay sụp xuống chợ người, và vốn liếng cuối cùng họ còn mang theo được chỉ là dấu vết của một đời sống không lam lũ.

    3. Mợ ký nó nhà tôi còn mệt lắm, u có người nào ngay bây giờ không?

      Câu nói vô tình này mở ra tấm gương soi giai cấp tàn nhẫn nhất của cảnh: hai người đàn bà cùng vừa sinh con cùng một lúc, nhưng một người vì thế được nằm nghỉ dưỡng sức, còn người kia vì thế mà trở thành món hàng đứng bán ở góc phố. Dòng sữa của người nghèo chảy sang nuôi con nhà giàu với giá ba đồng một tháng, trong khi đứa con ruột của chính người vú phải uống nước cháo ở quê. Đây là hình thức tận thu triệt để nhất trong cả thiên phóng sự — không còn là bán sức cơ bắp mà là bán chính chức năng làm mẹ.

  2. Nov 2017