3 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. Ấy đó là lời bình phẩm của một người Pháp, mà lại một người Pháp thượng lưu, mà lại một viên quan đầu tỉnh

      VTP điểm huyệt ngay sau khi trích lời Virgitti than thở về đức hạnh phụ nữ An Nam suy đồi: viên thị trưởng của chính thành phố vận hành nhà lục xì lại đi than về đạo đức của những người đàn bà mà bộ máy của ông ta quản lý. Câu "làm đĩ vì thích làm đĩ" đặt ở trang đầu đóng vai một lời giải thích sang trọng được trưng ra trước, để mấy trăm trang sự thực phía sau (cái đói, đồng lương con sen, chuyện cưỡng hiếp) lặng lẽ nghiền nát nó — chữ ký kết cấu quen thuộc của phóng sự Vũ Trọng Phụng.

    1. Maryse Choisy mới năm ngoái đây cũng đã phải khoác áo con đòi.

      Thiên phóng sự mở đầu bằng trích dẫn về Maryse Choisy (nhà văn Pháp cải trang làm hầu phòng để viết phóng sự) và khép lại bằng trích dẫn về Rousseau — hai cái tên Pháp đóng khung tác phẩm như hai lời bảo lãnh. Mở đầu bảo lãnh cho phương pháp nhập vai như một thể loại báo chí nghiêm túc, kết thúc bảo lãnh cho tư cách của người viết: kẻ từng ở thân phận tôi đòi vẫn có thể là vĩ nhân.

    2. Bỏ cái áo cánh màu hoa đào và cụt tay, bỏ cái quần lĩnh thâm, cái kính đen, đôi mái tóc gài tai, tôi đã dùng đến những quần áo của tôi và nay tôi có thể nói chuyện với các ngài bằng một người ...tử tế.

      Danh sách đồ cởi ra ở đây trùng khớp từng món với cảnh hóa trang mở đầu tác phẩm — người kể đóng vai đầy tớ rồi tháo vai, như đào kép ra chào khán giả sau vở diễn. Dấu ba chấm trước chữ "tử tế" là điểm nhấn: mặc lại quần áo của mình thì mới thành người tử tế, nghĩa là tử tế cũng chỉ là một bộ trang phục giai cấp, mua được bằng đúng cái áo lượt cái quần the. Chữ "tử tế" này từng bị chính con sen mài thành dao mỉa trong tác phẩm, nên khi người kể dùng lại nó ở câu kết, nó mang theo cả vết cứa ấy.