Vụt cái, trăng mất đẹp.
Bốn chữ, và là bản lề của cả truyện.
Đặt vào đúng chỗ của nó thì mới thấy hết: ngay trước đó nhân vật đang tưởng tượng những người đàn bà nhàn nhã "ngả mình trên những cái ghế xích-đu nhún nhảy", họ sẽ đọc văn mình, sẽ yêu mình, sẽ "gửi cho Ðiền những bức thư xinh xinh ướp nước hoa". Rồi "Những tiếng gắt gỏng ở trong nhà lại đưa ra."
Câu tiếp mới là chỗ Nam Cao ra đòn: "Ðiền cúi mặt, bẽn lẽn như bị bắt gặp làm việc xấu." Không phải bị quấy rầy — mà bị bắt quả tang. Mơ mộng, trong truyện này, được xếp cùng loại với một hành vi đáng xấu hổ, và người mơ tự biết điều đó trước cả khi truyện nói ra.
Đáng chú ý: trăng không thay đổi gì cả. Cái mất đi là điều kiện để thấy nó đẹp — sự im lặng. Vẻ đẹp ấy không nằm trong trăng, nó nằm trong việc không nghe thấy tiếng nhà mình.