3 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. Cái xã hội thượng lưu chẳng bao giờ thèm nhìn đến bọn hạ lưu, nên những việc mà cái xã hội thượng lưu làm trong sự tối tăm thì bọn cơm thầy cơm cô chúng tôi dám phơi ngay ra dưới ánh sáng.

      Câu kết lật ngược thế cờ của cả đoạn tự trào: tình yêu giới thượng lưu — thứ được văn chương lãng mạn thi vị hóa — thực chất diễn ra “trong sự tối tăm” (ngoại tình, dâm bôn giấu giếm), còn tình của bọn hạ lưu tuy cạnh đống rác nhưng “phơi ngay ra dưới ánh sáng”. Cái nghèo bị tước mất thi vị nhưng đổi lại không cần đạo đức giả. Đây là đòn đánh kép của Vũ Trọng Phụng: vừa vào dòng văn chương lãng mạn (Tự Lực văn đoàn và loại tiểu thuyết diễm lệ), vừa vào chính tầng lớp độc giả thượng lưu của nó.

    2. Thưa các ngài, cái cuộc ve nhau của chúng tôi lại xảy ra ở một vỉa hè, gần một đống rác, trước sự tấp nập của Hà Thành về một buổi chiều

      Đây là cú đối chọi trực tiếp với bãi bể Đồ Sơn và đường Cổ Ngư vừa nhắc ở câu trước: thay vì phong cảnh nên thơ của tiểu thuyết diễm tình, cuộc “ve nhau” thật sự diễn ra bên một đống rác, giữa sự thờ ơ tấp nập của phố phường. Ba tầng đối chọi của cả đoạn — tên nhân vật, phong cảnh, nội dung tâm sự — đều đối lập tiểu thuyết lãng mạn với thực tế phóng sự, và đây là tầng thứ hai: phong cảnh.

    3. Từ đây trở đi, việc chúng tôi làm không thuộc về bổn phận của một thằng nhỏ hay một con sen. Tôi không cần phải tường thuật.

      Câu "tôi không cần phải tường thuật" là màn tự kiểm duyệt kiểu nháy mắt: vừa lọt lưới kiểm duyệt thời đó, vừa bắt trí tưởng tượng người đọc làm nốt phần việc, đồng thời xác nhận rằng chuyện đã xảy ra. Chính kỹ thuật né tránh mà vẫn gợi rõ này là thứ khiến phe Tự Lực văn đoàn cáo buộc VTP viết văn "dâm uế", trong khi bản thân ông xem đó là cách duy nhất để tả sự thật trần trụi của thế giới cần lao mà không bị kiểm duyệt cắt bỏ.