Cái xã hội thượng lưu chẳng bao giờ thèm nhìn đến bọn hạ lưu, nên những việc mà cái xã hội thượng lưu làm trong sự tối tăm thì bọn cơm thầy cơm cô chúng tôi dám phơi ngay ra dưới ánh sáng.
Câu kết lật ngược thế cờ của cả đoạn tự trào: tình yêu giới thượng lưu — thứ được văn chương lãng mạn thi vị hóa — thực chất diễn ra “trong sự tối tăm” (ngoại tình, dâm bôn giấu giếm), còn tình của bọn hạ lưu tuy cạnh đống rác nhưng “phơi ngay ra dưới ánh sáng”. Cái nghèo bị tước mất thi vị nhưng đổi lại không cần đạo đức giả. Đây là đòn đánh kép của Vũ Trọng Phụng: vừa vào dòng văn chương lãng mạn (Tự Lực văn đoàn và loại tiểu thuyết diễm lệ), vừa vào chính tầng lớp độc giả thượng lưu của nó.