43 Matching Annotations
  1. Last 7 days
    1. A! Mợ đây! Mợ đây mà!

      Từ tự xưng mợ với con — không phải "mẹ", không phải "u", "bu". Cặp cậu – mợ là danh xưng của gia đình thành thị có học thời ấy; ở nông thôn cùng thời, con gọi bố mẹ là "thầy – u" (mở Tắt đèn của Ngô Tất Tố ra là gặp "thầy em", "thầy nó" khắp nơi).

      Đặt cạnh đời sống thật của cái nhà này thì thành mỉa. Cả tháng "Từ ăn và bắt các con ăn kham khổ, thường thường đói nữa", "có khi bữa tối cũng chịu nhịn cơm, ăn cháo"; tiền nhà, tiền giặt, tiền thuốc, tiền nước mắm "còn chịu tất". Nhưng danh xưng thì vẫn giữ nguyên của giới có học.

      Chữ "mợ" — chỉ xuất hiện trong đúng một lời nói, ở gần cuối truyện, khi Từ buông chồng đang khóc ra để dỗ con — là thứ cuối cùng gia đình này còn giữ được của cái giai tầng mà Hộ tưởng mình thuộc về.

    2. Trung nhếch cười lặng lẽ và Mão cười ầm ĩ, cùng đưa tay cho hắn bắt

      Một câu chứa hai hệ đặt tên khác nhau của người Việt thời ấy.

      Trung là tên theo đức (忠 trung nghĩa; cũng có thể là 中) — kiểu tên nhà nho đặt cho con, cùng họ với Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. Mão 卯 là chi thứ tư trong mười hai địa chi, tức tên đặt theo năm sinh — kiểu tên dân dã, cùng họ với việc gọi con là Tí, Sửu, Dần. Hai người bạn văn của Hộ đến từ hai tầng lớp đặt tên khác hẳn nhau, và Nam Cao nói điều đó bằng đúng hai cái tên, không một chữ giải thích.

      Tiếng cười cũng chia theo đúng đường ấy và giữ nguyên đến cuối: Trung "nhếch cười lặng lẽ", rồi "vẫn cái cười lặng lẽ của y"; Mão "cười ầm ĩ", rồi "cười hô hố".

    1. Tôi để nguyên cả quần áo tây và chỉ ngay ngáy lo đêm nay một vài chú rận có thể rời sơ-mi tôi để du lịch ra cái chăn bông thoang thoảng nước hoa.

      Đoạn hay nhất về giai cấp trong truyện, và không có chữ giai cấp nào. Hai người đàn ông, hai cái giường "kề song song, cách nhau có một lối đi nhỏ" — khoảng cách xã hội giữa họ được đo bằng một con rận.

      Đắt nhất là chiều của sự xấu hổ: người đi kháng chiến là người phải nằm im nín thở, sợ mình làm bẩn cái chăn của người ở nhà. Độ ngủ trong nhà in, đắp chăn chung với anh em thợ; Hoàng có chăn bông tẩm nước hoa và màn tuyn trắng toát. Nhưng người phải xin lỗi trong đầu là Độ.

  2. Jul 2026
    1. bức tường cao xem không thấy, chắn tôi thành ra cô độc

      Ẩn dụ bức tường vô hình xuất hiện hai lần trong truyện: lần đầu là bức tường sân nhà giam hãm tầm nhìn tuổi thơ của người kể, lần này là bức tường giai cấp vừa dựng lên giữa hai người bạn cũ. Nó song hành với ẩn dụ con đường ở câu kết: một bên là cái chắn (tường), một bên là cái mở (đường) — cùng nói về khả năng vượt thoát khỏi sự cô lập giai cấp.

    2. Ông lớn!...

      Đây là nhát dao của truyện: Nhuận Thổ chào lại người bạn thơ ấu bằng một tiếng xưng hô tôn ti (nguyên văn chữ Hán là "老爺" — Lão gia), khiến tình bạn trẻ con lập tức bị nghiền thành quan hệ chủ–tớ. Bản dịch tiếng Việt này chọn "Ông lớn" thay vì "Lão gia" nhưng hiệu ứng đứt gãy quan hệ là như nhau. Đây chính là chủ đề xuyên suốt Cơm thầy cơm cô của Vũ Trọng Phụng: cái tường vô hình giữa "các ngài" và bọn ở, chỉ khác là ở đây Lỗ Tấn đứng ở phía người có học nhìn sang và tự thấy mình bị nhốt.

    1. 老爺!……

      Nguyên văn tiếng Hán của tiếng gọi mà Nhuận Thổ dùng để chào lại bạn cũ: "Lão gia!" — một xưng hô kính cẩn dành cho người trên, đối lập hẳn với cách gọi thân mật thuở nhỏ. Các bản dịch tiếng Việt xử lý từ này khác nhau (có bản giữ "Lão gia", có bản chuyển thành "Ông lớn"), nhưng đều nhằm truyền tải cùng một cú sốc: khoảng cách giai cấp đã biến tình bạn trẻ con thành quan hệ chủ–tớ chỉ trong một câu nói.

    1. Tôi không ngờ một tay làm báo bản xứ mà lại được một ông chánh một công sở xử đãi tốt đến như thế.

      VTP tự ghi lại sự ngỡ ngàng của chính mình khi được một quan chức Pháp "xử đãi tốt" — nhưng cái ưu ái ấy có điều kiện ngầm: ông nói được thứ tiếng của quan Chánh. Cùng một bộ máy cai trị, con sen 13 tuổi gặp nó qua roi vọt và tiếng quát, còn nhà báo biết tiếng Pháp gặp nó qua trà nước và tập tài liệu. Tiếng Pháp, ở đây, là tấm vé vào cửa.

    2. Thị Lộc trèo lên nằm ngửa ở bàn

      Đối chiếu ba nấc tên trong cả kho phóng sự VTP: cái Đũi là tên bố mẹ đặt, quê mùa xấu xí; "Thị Lộc" là tên trong sổ nhà nước, người đàn bà chỉ tồn tại qua hồ sơ khám bệnh; "Tâm thị Dã Mận" là tên tự đặt lấy của kẻ đã chẳng còn gì để mất. Quyền tự do đặt tên — thứ con nhà tử tế không bao giờ có vì tên họ thuộc về gia phả — trớ trêu lại là đặc quyền duy nhất còn sót lại của người đã mất hết.

    3. một lũ người “con cái nhà ai” cũng chẳng ai biết

      VTP tả thẳng cả lớp học vệ sinh là những người không ai truy ra gốc gác, đúng như cái tên "Tâm thị" không hề có dòng họ thật đứng sau. Mất tên thật và mất gốc gác là hai mặt của cùng một tình trạng: rơi khỏi mọi phả hệ, mọi sổ làng xã, chỉ còn tồn tại qua cái tên nhà nước ghi hộ hoặc cái tên tự đặt lấy.

    4. Thị tên là Tâm thị Dã Mận. Phải là ở trong “thanh lâu giới”, và cũng phải là “anh chị” nữa, người ta mới có những cái họ, tên lạ lùng như thế.

      Tên chuẩn của phụ nữ Việt là Họ + Thị + Tên (Nguyễn Thị Lộc); "Tâm thị Dã Mận" phá khuôn đó — "Tâm" vốn là tên gọi, không dòng họ nào, lại bị đặt vào vị trí họ theo lối Hán cổ "X thị". Đây là dấu hiệu của người không còn họ thật để khai, hoặc đã cắt đứt với nó. Trong thế giới toàn giấy tờ, sổ sách của nhà lục xì, cái tên tự chế này là thương hiệu của kẻ đã rơi khỏi sổ họ hàng làng xã.

    1. Bây giờ tiêu một xu cũng là tiêu vào tiền của cháu.

      Số học của người cùng đường — động cơ kinh tế của cái chết được nói rõ từ giữa truyện: ba mươi đồng gửi lại làm ma, ba sào vườn giữ nguyên văn tự. Lão Hạc chết để bảo toàn một bảng cân đối kế toán mà bên "có" là danh dự và tương lai thằng con, bên "nợ" là mạng sống của chính mình. Cùng mạch với chủ đề tiền công và giá người trong các phóng sự Vũ Trọng Phụng cùng thời.

    1. Người phu xe biết hết mọi sự độc ác của loài người hơn là một nhà học giả, người bồi săm biết hết mọi sự dâm đãng của loài người hơn là một nhà giải phẫu học.

      Câu này đặt nền cho lập luận về Rousseau ngay phía sau: tri thức về con người không đến từ sách vở hay bằng cấp mà từ vị trí xã hội thấp nhất, nơi người ta buộc phải chứng kiến sự thật trần trụi. VTP xây một bậc thang so sánh — phu xe hơn học giả, bồi săm hơn nhà giải phẫu học, kẻ đi ở hơn nhà văn tả chân — để rồi kết luận rằng chính con đường ấy đã tạo ra một Rousseau.

    2. chị ấy mới đẻ con so, xưa nay lại không phải chân lấm tay bùn bao giờ

      Chi tiết "mới đẻ con so" không hề ngẫu nhiên mà là điều kiện của món hàng: một người đàn bà chỉ bán được làm vú em khi vừa sinh, vì thứ được mua chính là dòng sữa chứ không phải sức lao động. Xuất thân "vợ một ông phó lý", chưa từng lam lũ, cũng được định giá như một phẩm cấp nông sản, giúp chị được xếp vào "hạng nhất". Tầng chức dịch làng xã tưởng có máu mặt nay sụp xuống chợ người, và vốn liếng cuối cùng họ còn mang theo được chỉ là dấu vết của một đời sống không lam lũ.

    3. Mợ ký nó nhà tôi còn mệt lắm, u có người nào ngay bây giờ không?

      Câu nói vô tình này mở ra tấm gương soi giai cấp tàn nhẫn nhất của cảnh: hai người đàn bà cùng vừa sinh con cùng một lúc, nhưng một người vì thế được nằm nghỉ dưỡng sức, còn người kia vì thế mà trở thành món hàng đứng bán ở góc phố. Dòng sữa của người nghèo chảy sang nuôi con nhà giàu với giá ba đồng một tháng, trong khi đứa con ruột của chính người vú phải uống nước cháo ở quê. Đây là hình thức tận thu triệt để nhất trong cả thiên phóng sự — không còn là bán sức cơ bắp mà là bán chính chức năng làm mẹ.

    4. tôi dùng đến mấy điệu hát chèo là lối thịnh hành vùng quê

      Trước khi hát, người kể tính toán như một phép xã hội học: Nam Ai hay Văn Thiên Tường (ca Huế, nhạc tài tử) thì sang nhưng lạc lõng với khán giả là dân quê châu thổ Bắc Bộ, nên phải chọn chèo. Một câu văn ngắn lộ ra cả bản đồ âm nhạc được phân theo vùng miền và giai cấp — tiếng hát ở đây không tự nhiên mà là một công cụ chiếm lòng tin được cân nhắc kỹ.

    5. Rồi các bạn hữu tôi. anh nào cũng gập đôi người lại mà cười như xem phim Charlot.

      Cái làm đám bạn "tử tế" cười gập đôi người là màn phỏng vấn một thằng nhỏ nhà quê trả lời cụt lủn về gia đình đã mất — một tiểu sử đại tang nén trong từng tiếng một. Họ cười đúng kiểu khán giả xem Charlot (Charlie Chaplin, cùng năm ra Modern Times với thiên phóng sự này): cười điệu bộ của kẻ khốn cùng mà không thấy cái khốn cùng bên dưới. Chỗ hiểm là gã Charlot cũng chính là một thằng lang thang đói rách — điện ảnh biến cái đói của gã thành trò cười bán vé cho người no, và phòng khách Hà Nội đang làm y hệt thế với một con người thật. Ngay sau câu cười này, tác giả cho rơi thẳng xuống bản liệt kê những cái chết và tội ác — nhịp "cười rồi lạnh gáy" bắt người đọc xấu hổ vì vừa cười.

    6. Tôi đã có thể bịa những chuyện mà các ngài có thể tin là thật hoặc tôi nói những chuyện thật mà các ngài cứ tưởng là bịa.

      Câu văn vạch trần cơ chế tin cậy theo giai cấp: độ tin của một câu chuyện nằm ở bộ quần áo của người kể, không nằm ở nội dung câu chuyện — sự thật, giống mọi thứ khác trong xã hội cơm thầy cơm cô, cũng được định giá theo bề ngoài. Nó đi trước mọi tranh cãi hậu thế về việc phóng sự Vũ Trọng Phụng thực hư đến đâu, đồng thời trả đòn trước cho cuộc bút chiến "dâm hay không dâm": độc giả tưởng là bịa chỉ vì họ chưa từng phải sống cái phần sự thật ấy.

    7. Theo lời mụ làm nghề đưa người ở, tôi đã ra góc phố Amiral Courbet từ 7 giờ.

      Góc phố Amiral Courbet ở đây là một "chợ người" thật sự — chương mang tên "Muốn bán mười sáu người", nơi kẻ ở tụm năm tụm ba chờ được mụ đưa người "điểm binh" như hàng hóa. Chi tiết này không chỉ tả cảnh, nó còn là bằng chứng cho lớp giai cấp đứng sau cuộc bút chiến "dâm hay không dâm": nhóm Ngày Nay phần lớn xuất thân khá giả, Tây học trọn vẹn, còn VTP là đứa trẻ mồ côi từng phải đứng ở đúng những góc phố như thế này để có miếng ăn. Khi Nhất Chi Mai chê văn ông "đen", cái đen ấy chính là cái ông đã đứng giữa, không phải thứ ông tưởng tượng qua cặp kính.

    8. tôi đã hiểu cái tâm lý của những chị nhà thổ bòn xu của khách làng chơi để có tiền dúi cho nhân tình!

      Đây là câu kết sâu nhất của đoạn văn: người bán thân cho khách lại mua — bằng chính tiền bòn được — chút tình với người mình thật lòng thích, dòng tiền và dòng ham muốn chảy ngược chiều nhau. Cái Đũi khoét từng xu nhà chủ, tống tiền cậu bé, rồi móc tiền bao nhân tình thất nghiệp: đó là mảnh nhân tính cuối cùng sót lại trong một con người đã bị thị trường hóa toàn phần, và cũng là "giáo trình cô đầu" nó sắp bước vào. Loại chi tiết trần trụi này chính là thứ VTP bảo vệ khi tuyên bố "tiểu thuyết là sự thực ở đời", đáp trả cáo buộc "dâm uế" từ báo Ngày Nay.

  3. Jun 2026
    1. Valorisation de l'Apprentissage Manuel au Collège : Synthèse et Perspectives

      Synthèse Executive

      Ce document analyse la réintroduction des savoir-faire manuels au sein du parcours scolaire des collégiens français.

      Longtemps délaissé au profit d'une approche exclusivement théorique et numérique depuis les années 1980, l'apprentissage du geste technique apparaît aujourd'hui comme un levier essentiel de réussite et d'épanouissement.

      Les points clés sont les suivants :

      • Rééquilibrage pédagogique : Le passage d'une éducation "par la tête" à une éducation "par la main" permet de mobiliser des notions académiques (géométrie, mathématiques) de manière concrète.

      • Remobilisation scolaire : Pour les élèves en situation de décrochage, le travail manuel (cuisine, mécanique) offre un cadre, suscite l'intérêt et restaure l'estime de soi par la production d'un résultat tangible.

      • Orientation et Excellence : La découverte précoce des métiers manuels peut mener vers des institutions d'excellence, comme l'école Boulle, transformant des élèves parfois passifs en futurs artisans d'élite.

      • Savoir-faire du quotidien : Au-delà du cadre professionnel, ces ateliers redonnent aux jeunes l'autonomie nécessaire pour réparer et entretenir leur environnement immédiat.


      I. L'Évolution du Modèle Éducatif : Du Théorique au Pratique

      Le déclin de l'éducation manuelle

      Historiquement, le système éducatif français intégrait des cours d'éducation manuelle et technique (EMT).

      Toutefois, depuis les années 1980, ces enseignements ont été progressivement supprimés ou transformés.

      • Dominance du numérique : La technologie actuelle se concentre majoritairement sur le numérique et les écrans, réduisant la part de la manipulation physique.

      • Carence de l'offre : Jusqu'à récemment, il n'existait quasiment aucune option "main-étude" comparable aux classes sport-études ou musique-études, malgré une demande pour des activités comme la cuisine ou l'artisanat.

      La genèse du renouveau

      Des initiatives comme "À Demain", imaginée par Vincent Brugman, tentent de combler ce vide en proposant des ateliers clés en main intégrés au temps scolaire (horlogerie, mécanique, menuiserie).

      L'objectif est de solliciter "l'intelligence de la main", souvent ignorée par le cursus classique mais correspondant aux besoins d'apprentissage de nombreux jeunes.


      II. L'Impact Pédagogique du Geste Technique

      L'apprentissage par le geste ne s'oppose pas aux savoirs académiques ; il les renforce en les rendant concrets.

      | Domaine Académique | Application Manuelle Constatée | | --- | --- | | Mathématiques | Conversions d'unités, calculs de mesures. | | Géométrie | Utilisation d'équerres, perception dans l'espace 3D. | | Physique/Mécanique | Utilisation d'outils (perceuses, tournevis), assemblages. |

      Observation clé : Les élèves font preuve d'une implication nettement supérieure dès lors qu'il y a manipulation.

      La théorie, souvent vécue comme une contrainte, devient un outil nécessaire pour mener à bien un projet concret (ex: la construction d'hôtels à insectes ou de serres).


      III. Le Manuel comme Levier Contre le Décrochage Scolaire

      Dans des structures comme "Après l'école" à Bobigny, les ateliers manuels servent de point d'ancrage pour des élèves en rupture avec le système scolaire traditionnel.

      • Lutter contre la "flemme" et l'absentéisme : Pour certains élèves cumulant des centaines d'heures d'absence, l'atelier (cuisine, mécanique) devient la seule motivation pour se rendre à l'école.

      • Le cadre et l'attention : La pratique manuelle impose une concentration et un cadre que l'élève peine parfois à trouver dans un cours magistral.

      • La valorisation par le résultat : Contrairement à une note sur une copie, la production d'un objet ou d'un plat offre un résultat immédiat et gratifiant que l'élève peut partager avec sa famille.


      IV. Parcours de Réussite : De l'Atelier au Métier

      Le document met en lumière des trajectoires exemplaires qui valident la pertinence de l'initiation manuelle précoce :

      • Le cas d'Alexandre : Après avoir découvert la menuiserie en classe de 3ème, il a intégré l'école Boulle, institution de référence pour les métiers d'art et du design.

      Il y apprend des techniques complexes, comme l'assemblage en "que d'arondes" (tenant sans colle), et projette de s'installer à son compte comme ébéniste.

      • Le cas de Wani : En difficulté scolaire, il a découvert la mécanique à 14 ans via les ateliers "À Demain".

      Ce qui n'était au départ qu'une activité subie par "flemme" est devenu une vocation : il vise désormais un CAP avec l'ambition de devenir son propre patron.


      V. Citations et Témoignages Clés

      Le discours des acteurs de terrain souligne l'importance de cette "métamorphose" par le travail manuel.

      "La plupart des éducateurs en France se rendent compte que cette intelligence de la main est peu développée et pourtant correspond à une façon d'apprendre de beaucoup de jeunes."

      "Quand un jeune révèle ainsi une envie et se forme, on voit des métamorphoses. [...] Il a brillé. Il s'est révélé absolument exceptionnel : hyper rapide, hyper précis. Et ça pour le collège, ça a énormément de valeur parce que ça, ils ne l'avaient pas capté."

      "C'est hyper important de savoir poser des étagères soi-même, de savoir réparer son vélo, sa voiture... Ce sont des savoir-faire hyper pratiques au quotidien qu'on a perdus."


      Conclusion

      Le retour du geste manuel au collège répond à un triple enjeu : pédagogique, en ancrant la théorie dans le réel ; social, en offrant une porte de sortie au décrochage ; et économique, en revalorisant des filières d'excellence et d'autonomie.

      La réussite de ces dispositifs suggère que le problème ne réside pas dans les capacités des élèves, mais dans la nécessité de diversifier les modes d'apprentissage pour inclure l'intelligence pratique.

  4. Dec 2025
  5. Jun 2025
    1. Témoignage de Magaly, élève en CAP électricité« C’est en faisant des rénovations d’appartement avec mon copain que j’ai vouluêtre électricienne, parce que ça m’a beaucoup plu. Dans ma classe, on est 14et je suis la seule fille dans mon CFA à faire un CAP électricité. Plus tard, aprèsmon BP, j’aimerais bien travailler, histoire d’avoir de l’expérience et, une fois monexpérience acquise, j’aimerais bien ouvrir une boîte d’électricité ou tout corpsd’état où il n’y aurait que des filles, ce serait original et je pense que ça pourraitplaire aux gens. Pour entrer dans le secteur du bâtiment, il ne faut pas forcémentêtre un garçon manqué, avoir des bras qui font la taille de vos tibias, c’estun métier où il faut aimer travailler avec les mains, mais aussi avec la tête. »
    2. Témoignage de Camille, lycéenne en 2e année de CAP agricole services aux personnes et vente en espace rural, à propos de son choix d’orientation«Ce qui me plaît, c’est le contact avec les personnes, s’occuper d’elles, leur rendre service, parler avec elles, écouter ce qu’elles ont à dire.» Une de ses professeures ajoute qu’exercer dans ce domaine professionnel exige «d’avoir un bon relationnel, d’aimer le contact, d’aimer... être sociable, d’aimer les gens».
  6. Jan 2025
  7. Sep 2023
    1. “In a few months’ time, this government will not be accountable for the severe consequences that may follow from the Schiphol decision, particularly with respect to relations with the Netherlands’ trading partners, and lost jobs and prosperity at home,”
      • for: KLM cap, air travel cap, flight cap, degrowth
      • comment
        • “In a few months’ time, this government will not be accountable for the severe consequences that may follow from the Schiphol decision, particularly with respect to relations with the Netherlands’ trading partners, and lost jobs and prosperity at home,”
        • This comment ONLY refers to things economic, and NOTHING to climate boiling, which air travel is a significant contributor to.'
        • If they saw it coming from years ago, why did they not adapt? It is their failure to adapt itself that places themselves in a self-created position of vulnerability
        • During a transition as unprecedented as this, the governments of the world must invoke policy that gives protection to workers in industries such as the airline industry and all industries downstream of it so that they can survive the transition as such jobs vanish or morph.
          • Indeed, this is one of the major tenets of degrowth advocates. A Universal Basic Income and job retraining to sustainable jobs is the responsible thing to do to protect from job losses.
    2. KLM on Friday called the cap "incomprehensible" and said implementing it would damage the Netherlands’ economy.
      • for: degrowth, air travel cap, KLM cap,
      • comment

        • incomprehensible is defined as :
        • yet on KLM's website, they appear aware of climate change and even make the following commitment:

          • https://news.klm.com/klm-groups-co2-emission-reduction-targets-for-2030-approved-by-sbti/
          • "KLM Group’s CO2 emission reduction targets for 2030 approved by SBTi
          • Together with Air France-KLM and Air France, the KLM Group commits to reducing its CO2 emissions by 30% per revenue tonne kilometre (RTK) by 2030, compared to base year 2019; -The Science Based Targets initiative (SBTi) has approved that – in compliance with the Paris Agreement – the emission reduction target for 2030 adheres to the well-below 2°C trajectory; -The validation marks an important milestone in KLM’s sustainability roadmap, which encompasses actions aimed at achieving its 2030 CO2 reduction target."
        • Clearly, they understand the intent of this action. It is not "incomprehensible" KLM language attempts to convey that the cap is not informed by rational thinking, while the rationale is quite obvious.

        • KLM officials must be aware of the record breaking extreme weather events as well as the dire climate situation and planetary tipping points, yet they are not including this in their media statement. All they mention is the economic impact on the
        • Logically, fossil fuel dependent businesses such as the airline industry will fight hard to keep their business alive.Government has to regulate when industry and society are too slow to respond to existential threats such as global boiling.
        • Perhaps a more transparent response would be to say they don't agree with it because they want to continue BAU and are against measures that significantly impact their bottom line, even if it is necessary for the survival of our civilization.
  8. Aug 2023
    1. And where the artists take part in a fantasy of overconsumptionThe place where artists play a distinctive role, exactly like high-level sports athletes, is in the propagation of a certain fantasy.
      • for: W2W, carbon inequality, carbon footprint - 1%, carbon emissions - 1%, luxury advertising, luxury advertising contracts, carbon emissions - luxury goods
      • key insight
        • the elites are often the main popularizers, influencers and propagandists of the fantasy of overconsumption
        • culture of overconsumption
        • such elites have a close tie to the luxury industry via large advertising contracts
        • Media posts critical of the carbon air travel emissions of famous DJ named DJ Snake offers a prime example of a common attitude of privilege and self-righteousness found amongst a number of elites
  9. Jul 2023
    1. One option is to cap the top 20% of energy users while allowing those people who use little energy and have poverty-level incomes to be able to increase their consumption levels and improve their quality of life.
      • One energy demand reduction strategy
        • Cap the top 20% of energy users
        • while allowing those people
          • who use little energy and
          • have poverty-level incomes
        • to be able to
          • increase their consumption levels and
          • improve their quality of life.
  10. Jun 2023
    1. Giá gói thầu được cập nhật trước ngày mở thầu theo quy định của pháp luật về đấu thầu nếu cần thiết.

      Câu hỏi: Việc cập nhật này có bắt buộc không? Vì nếu lập, thẩm định, duyệt rồi nhưng gần 1 năm sau mới mời thầu mà dự được giá gói thầu sẽ giảm thì sau dễ bị kết luận CĐT cố tình làm tăng giá gói thầu ? Trả lời: Điểm a khoản 2 Điều 35 Luật Đấu thầu nói là nếu thấy cần thiết. Như vậy, cần thiết hay không do người trong cuộc quyết định với tình huống cụ thể, không bắt buộc.

    2. Điều 18. Thẩm tra, thẩm định, phê duyệt dự toán gói thầu

      Câu hỏi 3: Trước khi cập nhật giá gói thầu có cần điều chỉnh dự toán xây dựng công trình trình cấp có thẩm quyền phê duyệt không?<br /> - Khoản 4, Điều 135, Luật Xây dựng: Dự toán XD được điều chỉnh trong trường hợp: “Được phép thay đổi, bổ sung thiết kế không trái với thiết kế cơ sở hoặc thay đổi cơ cấu chi phí dự toán xây dựng nhưng không vượt tổng mức đầu tư xây dựng được phê duyệt”. Khi cập nhật dự toán gói thầu sẽ dẫn đến thay đổi cơ cấu dự toán XD. - Để biết khi cập nhật dự toán gói thầu có làm vượt dự toán, vượt TMĐT hay không thì phải cập nhật vào Dự toán XD? - Trường hợp theo quy định mới, cần chuyển danh mục 1 số thiết bị từ gói thầu mua sắm tập trung sang gói thầu mua sắm thông thường thì chỉ cần cập nhật dự toán các gói thầu tương ứng hay phải điều chỉnh dự toán xây dựng? Điểm a khoản 2 Điều 35 Luật Đấu thầu: a) Giá gói thầu được xác định trên cơ sở tổng mức đầu tư hoặc dự toán (nếu có) đối với dự án; dự toán mua sắm đối với mua sắm thường xuyên. Giá gói thầu được tính đúng, tính đủ toàn bộ chi phí để thực hiện gói thầu, kể cả chi phí dự phòng, phí, lệ phí và thuế. Giá gói thầu được cập nhật trong thời hạn 28 ngày trước ngày mở thầu nếu cần thiết; 1. Khi cập nhật giá gói thầu mà chưa vượt dự toán xây dựng công trình (vì trong dự toán XDCT còn dự phòng phí nữa) hoặc thay đổi cơ cấu dự toán thì Chủ đầu tư tự tổ chức điều chỉnh, phê duyệt, báo cáo người quyết định đầu tư và chịu trách nhiệm về kết quả điều chỉnh. Căn cứ từ khoản 4 Điều 18 dẫn về khoản 5 Điều 15 của Nghị định 10/2021/NĐ-CP.

      1. Còn vượt dự toán XDCT thì theo khoản 4 Điều 15 NĐ 10/2021: Trường hợp dự toán xây dựng công trình điều chỉnh vượt dự toán đã phê duyệt nhưng không vượt tổng mức đầu tư xây dựng đã được phê duyệt, chủ đầu tư tổ chức điều chỉnh, báo cáo người quyết định đầu tư chấp thuận trước khi phê duyệt. Việc điều chỉnh dự toán xây dựng xem thêm khoản 4. NĐ 15/2021: 4. Việc điều chỉnh dự toán xây dựng thực hiện theo quy định của Chính phủ về quản lý chi phí đầu tư xây dựng và quy định của pháp luật có liên quan. (NĐ 10 trỏ sang NĐ 15, giờ lại trỏ quay về NĐ 10)
      2. Trường hợp vượt cả TMĐT (sử dụng hết cả dự phòng trong TMĐT) thì phải báo cáo người QĐ ĐT.
  11. Dec 2022
    1. The length of a slice is the number of elements it contains. ↳ The capacity of a slice is the number of elements in the underlying array, counting from the first element in the slice. ↳ The length and capacity of a slice s can be obtained using the expressions len(s) and cap(s).

      len(slice []type) cap(slice []type)

  12. Nov 2020
  13. Sep 2019
    1. Recommendation to lift staffing cap

      The NDIA to lift the staffing cap to employ more NDIA planners and ensure NDIA planners are always used for participants with complex disabilities and/or lives. Where a LAC is the NDIA representative in a planning meeting, these LACs need to ensure they are trained and encouraged to work towards understanding individual needs and goals as opposed > to pre-empting needs based on disability type and therefore misrepresenting the actual needs of the participant.

  14. Feb 2017