Chứ còn yêu để mà “một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng” thì đó là yêu vì thương chứ còn đâu là yêu vì yêu nữa?
Suzanne mượn một câu ca dao Việt Nam quen thuộc ("yêu nhau vạn sự chẳng nề, một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng") nhưng đọc nó theo hướng hoài nghi hơn cách hiểu thông thường. Nếu giữa hai người có "một trăm chỗ lệch" và một bên luôn phải chịu khó "kê" cho vừa với bên kia, cô cho rằng đó không còn là quan hệ giữa hai người ngang hàng nữa, mà đã trở thành "yêu vì thương" — một tình cảm gần với sự ban ơn hoặc cứu vớt hơn là sự lựa chọn nhau vì chính con người của nhau. Đây là phản ứng dễ hiểu ở một cô gái luôn nhạy cảm trước nguy cơ bị khinh miệt.