Vì bọn kỳ dịch có tiền.
Câu trả lời cho câu hỏi mà người đọc hôm nay bật ra ngay: sao không kiện?
Đã có người kiện. "Nhưng không đổ." Lý do gói trong sáu chữ này, và đoạn sau giải thích vì sao kiện là vô vọng về mặt số học: "Mà nào họ có mất gì của nhà họ đâu? Tiêu hết bao nhiêu họ cứ đi vay, xong việc, họ lại bán cỗ mà trả. Chẳng những họ không lỗ vốn, có khi còn được lãi nữa."
Tức là kỳ dịch đánh kiện bằng chính tiền của người đi kiện. Thua kiện họ không mất gì; thắng kiện họ có lãi.
Đối chiếu với Xâu lòng thờ thì thấy rõ hơn nữa: ở đó một người nhà giàu, biết lý luật, quen tòa nọ sở kia, kiện từ huyện lên tỉnh sang tận Hà Nội, tốn gần nghìn bạc — và vẫn bị phạt. Người kể chuyện của chương ấy kết luận: "Huống chi như tôi, tiền không có… nếu bị kiện, mười phần chắc phải ngồi tù cả mười."
Pháp luật có tồn tại. Nó chỉ nằm ngoài tầm với về giá.