Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương rồi.
Nam Cao chuyển một vấn đề tay nghề thành một vấn đề đạo đức, và ông làm điều đó bằng đúng một chữ: bất lương. Không phải kém, không phải dở — mà là một tội.
Câu tiếp tăng thêm một bậc: "Nhưng sự cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện." Thang bậc rất rõ: cẩu thả ở nghề nào cũng là bất lương; ở nghề viết thì xuống hẳn đê tiện. Lý do ngầm bên dưới là điều Hộ nói ở tiệm rượu — nếu văn chương có nhiệm vụ "làm cho người gần người hơn" thì viết ẩu không chỉ là làm hỏng một món hàng, mà là phản bội đúng cái việc mình nhận làm.
Và người phát biểu định luật ấy đang tự xử chính mình: hắn "phải cho in nhiều cuốn văn viết vội vàng", để rồi mỗi lần đọc lại "nghiến răng vò nát sách". Đây là một trong những đoạn hiếm hoi trong văn học Việt Nam mà một nhà văn viết ra bản án dành cho chính nghề của mình.